Ngay khi hắn đang suy nghĩ miên man, Vương Anh Linh cắn răng, tách khỏi đám đông, đi về phía Triệu Thăng.
Nhìn giai nhân đang đi tới gần, Triệu Thăng thu lại suy nghĩ, vẻ mặt bình tĩnh không chút gợn sóng.
"Triệu đạo hữu, từ sau lần từ biệt năm đó, không ngờ ngươi và ta lại trùng phùng tại Linh cung này!" Giọng điệu Vương Anh Linh đầy vẻ cảm khái, nhưng ngẫm kỹ trong lời nói lại mang theo chút oán giận.
"Ha hả! Triệu mỗ cũng không ngờ trốn tránh mấy chục năm, cuối cùng vẫn bị các ngươi tìm ra." Triệu Thăng lắc đầu, nở một nụ cười khổ.




